Đừng thích em

16:45 21/06/2013
 
Thích 0  Bình luận 0
Trang 1 2 3 4 >

Tải về máy 

Kho game chọn lọc miến phí!!!!

Avatar - Thế giới mộng mơ trên di động



Tối tháng 6 nhiều gió, lạnh tanh.

Nó nhởn nhơ mặc quần áo phong phanh cưỡi em Little Cub lượn lờ tìm quán ăn vặt. Đang phỡn vì thấy xe đẩy của bác hủ tiếu gõ thân thương ở ngay khúc quanh thì tự dưng một anh cưỡi tay ga xé gió lao ra từ trong ngõ. Kết quả tất yếu của phép cộng giữa một đứa lơ mơ và một đứa chạy ẩu là cả hai bị xòe. Xòe bung bét.

Nó đang đói lại còn ngã đau nên điên tiết lên, ngồi bệt giữa đường nói đểu

- Này, mắt gắn đằng đít hay táo bón chưa giải quyết được mà gấp thế?

- À, xin lỗi! Mơ khách đường xa, khách đường xa. Áo em trắng quá nhìn không ra...! Có sao không?

Anh "tay ga" nhăn nhở đứng dậy, dựng cả hai chiếc xe lên rồi chạy đến "phân bua" và hỏi thăm nó.

Nó vừa khởi động lại xe vừa tru tréo, khổ nổi em Cub rú lên một tiếng rồi "ngất" luôn, đề cũng không được mà đạp cũng không xong.

- Thì anh cứ thử bán mặt cho đất bán mông cho trời, mình rời khỏi xe, té xuống đường nhựa cứng xem có sao không? Hỏi thừa

- Vậy... anh đưa em đến bệnh viện nhé.. lỡ có chấn thương gì gì thì...

- Đến bệnh viện tìm bố anh ở đấy chắc? Tôi khỏe như trâu sống lâu như rùa, đừng có ở đấy mà trù ẻo nhé!

- Nhưng mà máu... Má..u kìa...

Nó rủa thầm trong lòng ''Ơ hờ, vừa nãy đọc thơ Hàn Mặc Tử còn trơn tru lắm mà, sao bây giờ lắp bắp thế kia?", xong là nó đưa tay lên sờ sờ cái trán vừa ngã đập xuống đường, đúng là ướt ướt dính dính thật.

- Máu của tôi chứ có phải của anh đâu?... À này, đừng bảo là anh sợ máu nhé?

- Ế... Làm gì có!!!

- Không có sao lắp bắp thế kia?

- Thì...thì lo thôi! Lỡ mà em bị chấn thương sọ não hay ngơ ngơ lẩn thẩn gì đấy không phải anh chịu trách nhiệm chăm em cả đời à? Đi, đến bệnh viện đi!

- Bệnh viện cái bíp gì, dắt xe tôi lại chỗ bác hủ tiếu gõ còn có nghĩa hơn đấy!

Thế là nó đứng dậy, dựng con tay ga chưa rút chìa lên, bóp thắng rồ ga vọt thẳng đến góc đường bốc khói nghi ngút, để lại tên con trai ì ạch dắt chiếc Cub gãy kính chiếu hậu đi bộ tò tò đằng sau.

- Bác ơi, một mì 2 vắt, để hoành thánh với cả bò viên thôi nhé, bỏ chân giò vào là bác ăn luôn đấy!

Nó cười tít mắt với bác chủ quán bụng phệ, vừa lấy giấy lau máu vừa gọi món, xong lại trừng mắt với tên con trai đang nhăn nhó đi lại:

- Chân có tật à? Sao đi chậm thế? Dắt lên lề đi chứ! Đứng mãi ở đấy chắc?

- Nhưng... nhưng mà...

- Nhưng cái khỉ gì? Anh tông tôi toét đầu chảy máu xong định phủi mông bỏ đi à?

- Ơ đâu có... Nhưng mà anh có việc gấp...

- Gấp?

- Ừ, đón mẹ đi tập tạ rồi lại đón cha đi làm nail, xong còn phải đưa ông ngoại đi bơi và bà nội đi chơi sở thú, có phải gấp lắm không?? Đùa tí thôi, anh đi ăn khuya, hềhề…

Bác chủ quán bụng phệ từ đầu đến giờ vẫn cắm mặt vào nồi nước dùng tự dưng ngẩng đầu xen ngang:

- Thằng kia, gió lắm rồi đấy! Ăn gì thì kêu đi, ở đấy chém gió bác gõ cho vêu mồm bây giờ!

- À, bác cho con một hủ tiếu để đầy đủ nhé, nhưng mà đừng để hủ tiếu, để mì gói thôi, hêhê!

- Mày giỡn mặt à? Có tin là một muôi của bác là mặt mày một phát lật ra sau luôn không?

- Ấy, đừng manh động chứ! Bác cho con một mì đừng để bò. Nhé nhé bác nhé! Khuyến mãi thêm mấy viên hoành thánh cũng được, con là con không ngại đâu!

Bác chủ quán cười tít mắt, cắm mặt vào bếp một lúc thì bưng ra hai cái bát bốc khói nghi ngút.

Nó hớn hở lấy lọ ớt khô nêm vào hẳn 2 muỗng, cả bát mì đỏ tươi một màu ớt rồi mới cắm đầu vào ăn, được một lúc thì tên con trai hết nhịn được ngẩng lên hỏi nó:

- Này, em không thấy đau à?

- Đau gì? Đói không thấy đói thì thôi...

- Chảy máu thế kia mà không đau... Hay mất nhiều máu quá đâm ra bị sảng rồi?

- Sao anh thích lèm bèm lải nhải thế? Đã bảo không đau là không đau mà, phiền phức!

Nó gắp một đũa mì đầy ớt nhét hẳn vào mồm tên kia

- Ăn đi, nói ít lại một tí!

Thằng bé ho sằng sặc, mắt mũi đầy nước vì không chịu được cay, phun hết mì ra rồi ngồi thè lưỡi thở dốc.

- Sao em thô bạo như Trần Hưng Đạo thế?

- Sao anh nói nhiều như Thúy Kiều thế?

- Sao em thích cãi như Từ Hải thế?

- Sao anh hay cùn kiểu Phan Đình Phùng thế?

- Sao em... sao em...

- Sao em cái gì??? Không bật được nữa thì im và ăn đi! Không ăn cũng phải để người khác ăn với chứ, nói mãi không thấy phí clo à?

Anh "tay ga" đành cúi đầu ăn tiếp. Được một tí thì lại không nhịn được, ngẩng đầu lên hỏi lần nữa:

- Này, thế tí nữa làm sao em về?

- Thì vứt xe ở đây, anh đưa tôi về. Sáng mai ra dắt xe đi sửa chứ làm sao? Chả nhẽ đi xe căng hải lốp tổ ong về à?

- Ơ...

- Ơ cái gì? Không muốn chở tôi về thì đi bộ ra đầu đường đón taxi vào đây cho tôi đi về. Chọn đi!

- Ờ thì đưa về...

Cuộc nói chuyện lại lần nữa đi vào ngõ cụt. Lần này thì không ai ngẩng lên nữa, "tập trung vào chuyên môn" cho đến lúc tính tiền.

Thành phố mộng mơ trên di động

Tải về máy 

Trang 1 2 3 4 >
Bạn hãy đăng nhập để có thể bình luận!

Chưa có bình luận nào!

Cuộc hôn nhân thú vị Cuộc hôn nhân thú vị - Vẫn trêu đùa nhau như không hề có có khoảng cách nào vậy. Mỗi tội nỗi nhớ cứ dày vò họ từng đêm. Thật mong cho họ sớm được về bên nhau.

Anh bỏ thuốc lá rồi, vì một người anh yêu Anh bỏ thuốc lá rồi, vì một người anh yêu - Nhớ tha thiết những giây phút ngả đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc.

Giữ lại cho em Giữ lại cho em - Nước mắt cô gái rơi xuống làm ướt lá thư, kết tụ lại thành những đóa hoa.

Nhóc ạ, anh ghen vì anh rất yêu em !!! Nhóc ạ, anh ghen vì anh rất yêu em !!! - Đúng là anh rất bận, bận cả ngày, cả ngày bận nhớ em.

GAME MOBILE HOT
Mọi ý kiến xin liên hệ Email: hotro@giaitrionline.info
Hoặc Y!h: thanhtuan.forever